Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

MẸ CỦA VÔ TÂM



 MẸ CỦA "VÔ TÂM"

Con lớn lên từ bầu sữa ngọt ngào của mẹ,tuổi thơ con êm đềm là nhờ mẹ vỗ về,ôm ấp,con nhớ cái đuôi diều ngày thơ làm từ cái quai nón mốc của mẹ,và khi con ngây thơ khi bú dòng sữa trắng ngần hòa lẫn nước mắt  mẹ…nhớ tuổi thơ con.Khi con trưởng thành mẹ quay đi vẫn giọt nước mắt nóng hổi ấy mẹ bịn rịn xa con cho con học trọ trên Thành Phố.Con ào mình vào thành phố  với bước chân vụng dại bé nhỏ,mẹ tần tảo với “đòn gánh tre chín rạn 2 vai” để nuôi con ăn học, Vậy  mà con dần vô tâm  vu vơ quên đi cái miền kí ức ấy,con đang chạy rất nhanh về cái xứ sở tên là thành phố,con ăn ngon mặc đẹp khi mẹ đang vắt kiệt mồ hôi nơi quê nhà,có lẽ nào con ko ngoan?Thành phố ơi cho ta trở về tuổi thơ ta?nhưng Phố vô tâm,phố ko nghe con gọi,phố yêu con bằng tình yêu của xăng xe,của nhà hàng…bằng ánh mắt ngả nghiêng của ánh đèn xa hoa…bàn chân con bước vội vào vũ trường..Nhưng Con chợt òa khóc khi nơi thành phố gió đông về gào thét.con đã dại khờ đánh rơi “con của mẹ”con xa rời sách vở và con vấp ngã và hiểu mẹ sẽ thứ tha.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét