Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2018

Cuộc đời đang "đánh đố" cô ấy nhưng chưa bao giờ khiến cô gục ngã

Câu chuyện cuộc sống đầu tiên mà tôi chọn chia sẻ đến độc giả được lấy tư liệu có thật từ 1 cô gái giấu tên, chỉ biết rằng cô ấy có nicname thật đep: anhtrang557. Cô có tản mạn về sự thất bại liên tiếp nhưng chưa từng biết “đầu hàng số phận”.
Ngày còn nhỏ mình sống như 1 nàng công chúa được cha mẹ cưng chiều hết mực. Nên nghĩ cuộc đời sau này cũng vẫn trải thảm đỏ như vậy. Nhưng không, khi rời xa vòng tay che chở mình đã thất bại liên tiếp.
Thất bại dần bủa vây cô gái ấy
Những chuỗi ngày thất bại của “cô ấy”
Từ cánh cửa đại học mình vào đời rồi bắt đầu hành trình sự nghiệp riêng. Nơi mà không còn sự đùm bọc mãi như thuở ấu thơ nữa.
Dò lần từng bước mình đã thật sự vất vả trên con đường ấy: Ra trường mang 1 tư tưởng rằng nghiễm nhiên tốt nghiệp đại học sẽ có công ăn việc làm. Âý vậy mà  biết bao bạn bè đồng trang lứa đã ổn định, mình vẫn cứ quay cuồng trong đống hồ sơ bởi cao không tới, thấp không mong, lỡ cỡ thì đã đủ chỗ hết rồi.
Rồi mình cũng xin việc được tại một trường tư thục với đồng lương giáo viên eo hẹp, những đêm thức trắng soạn giáo án. Nhưng cũng không trụ được lâu bởi gánh nặng cơm áo gạo tiền chồng chất khiến mình rẽ ngang. Quyết định lập thân nơi nội đô náo nhiệt để mong khởi sắc hơn.

Thời gian đó có những lúc thậm chí còn không có nhà để ở, không có tiền để ăn.... Phải sống dặt dẹo, nhờ bạn bè, vay mượn tùm lum.... Nhưng chưa bao giờ mình nghĩ mình sẽ quay về nhà với khuôn mặt thất bại của một kẻ đi tay trắng về tay không.
Nói mình sống không vì tiền là giả dối. Mình cần tiền, như bất cứ người nào cần nó như một phương tiện giao dịch để sống và tồn tại. Nhưng mình chọn cách làm bất cứ việc gì, không đặt tiền lên hàng đầu. Nghe có vẻ ngu ngốc, nhưng đối với mình làm việc đúng đam mê và lý tưởng sống vô cùng quan trọng. Chính nó cứu sống mình khi mình muốn buông xuôi, thúc đẩy mình tiến lên khi mình muốn bỏ cuộc. Vì thế mình chọn công việc viết lách đúng sở trường để mỗi ngày là 1 ngày vui, đồng thời tự định hướng phát triển theo con đường đó.
Hiện tại cô ấy đã chiến thắng thất bại
Vì thế đến hiện tại mình đã vượt qua rồi những chuỗi ngày giam mình tại phòng kín, hàng đêm bật khóc nức nở vì cảm thấy nỗ lực của mình đi đến thành công vẫn còn là một ẩn số xa xôi. Thấy tiếng nói của mình quá nhỏ bé trên cuộc đời, những khó khăn đang chịu đừng, không phải lúc nào cũng được ai đó nhòm ngó tới.
Thậm chí có quãng thời gian mình thực sự cảm thấy tuyệt vọng khi nhìn vào mục tiêu tương lai. Rồi nhìn lại những người thân đồng hành cùng mình vì nơi họ chỉ có sự đòi hỏi, chứ chẳng bao giờ thỏa mãn sự vô tâm…mình càng trách bản thân hơn.

Nhưng chẳng phải mình đã không bao giờ bỏ cuộc đó sao? Chỉ cần không bỏ cuộc thì sẽ không thất bại, chẳng phải thế sao?
Vì thế cũng 5 năm trôi qua, à không có lẽ là 6.... đứa con gái ấy vẫn ở đây, là mình, trụ lại vững vàng Hà Nội, tuy không phải đầy đủ, dư giả gì. Thậm chí muộn phiền vẫn thỉnh thoảng lướt qua mệt mỏi trong suy nghĩ nhưng mình đã chiến thắng sự thất bại ấy.
Bởi vì cuộc sống là luôn tiến lên nếu bạn không ngừng cố gằng vì thực sự chẳng biết quay lại đằng sau như thế nào thì nên làm. Rồi ở đâu đó, sẽ có người hiểu, sẽ có người ủng hộ sự chân thành của bạn.... Có lẽ...

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

YÊU HÀ NỘI

HÀ NỘI
Hà Nội... nó đã từng là cái gì đó xa xôi khi những đứa trẻ ven quê còn rón rén bước những bước đầu tiên trên cái sự "biết" mà cuộc đời đang chờ chúng khám phá. Nó từng là cái đích được bao phủ bởi sự lung linh huyền ảo vốn có và cũng được nhuốm đậm màu hi vọng cho những bàn tay chấp chới đang cố chạm tới những ước mơ "xa xỉ" của ông cha đang gửi gắm vào đôi vai bé nhỏ, sắp khôn lớn, sắp chắp cánh bay đi để hít cái dư vị lạ lùng kia, để thỏa mãn phần nào cái sự thèm thuồng mà trước giờ nó vẫn tò mò nhưng chưa lần tìm hiểu.
Người ta yêu Hà Nội vì cái gì không biết nữa, vì những sớm tinh mơ với làn sương mỏng ngủ ngon lành trên những tán cây già nơi Hồ Gươm giữa lòng thành phố, cái nơi ồn ào và bon chen, khoác trên mình tấm áo choàng ảo giác khiến người ta tưởng, nó là chốn yên bình nhất. Không, quê tớ đẹp, trong lành, thích sự bình yên và đẹp đẽ hơn nhiều...
Có ai yêu Hà Nội bởi quán cóc vỉa hè, bởi tiếng còi xe inh ỏi và bởi những phút tắc đường nhìn ngắm nhau qua lớp khẩu trang đủ màu huyền ảo. Quê tớ có xe, nhưng chẳng bao giờ họ tranh nhau để ngoi lên đi trước, họ nhìn nhau bằng ánh mắt và thấy nhau bởi những nụ cười kìa. Không có đèn đỏ, đèn xanh, nhưng những con đường vẫn lặng lẽ trông theo và chẳng mấy khi người ta để đầu xe chào nhau trước cả Biểu tượng cảm xúc smile


Hà Nội, nơi có những khu nhà bình thường mỗi phòng chẳng rộng bằng căn bếp. Nó dạy con người ta lười biếng và nhét vào đó môi trường sống của không chỉ một con người. Họ vẫn a mỉm cười trước sự gò bó mà lúc ở quê, họ chưa từng nếm trải. Chỉ có điều, nụ cười kia không biết là nụ cười thỏa mãn, hay là nụ cười chấp nhận cái gì đó thản nhiên thôi Biểu tượng cảm xúc smile
Hà Nội, nơi có hàng tá các thứ ngon ngon, là lạ, biết sẽ không tốt, nhưng ngày ngày, bất kì ai cũng vẫn đối mặt với tử thần và thỏa mãn nhu cầu sinh tồn mà ăn uống cho no Biểu tượng cảm xúc smile
Hà Nội, tớ cũng không định nghĩa rõ nó là cái gì, ngay lúc này đây, trong lòng mình nữa, chỉ biết rằng, một sự mặc định trong suy nghĩ, tớ, cùng với mọi người, cũng lại sẽ dùng hết sức bình sinh, bám trụ lại đây để tìm kiếm những cơ hội, bồi đắp niềm tin và hi vọng cho sự ngóng trông của bao đời cha ông đang đặt vào vai tớ...
Có lẽ... đã đến lúc... tớ nên chấp nhận rằng... từ bao giờ, mình đã YÊU HÀ NỘI Biểu tượng cảm xúc smile ...
P/s: không biết có bao nhiêu trong chúng ta sẽ bám trụ được ở cái nơi phồn hoa này nữa nhỉ...

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

1 con mèo cần một con chuột lúc đói

Tôi từng nghĩ từng khẳng định bản thân mình như 1 loài ngựa bất kham, có lẽ con gái tuổi Dần sinh ra không chịu khuất phục ai nên tự mình thấy nếu không ai có thể cầm cương được con ngựa đó trong tôi thì cũng chẳng ai cả có thể là tôi xiêu lòng.Nhưng bên cạnh con ngựa bất kham đó trong tôi hiển hiện cả 1 chú mèo lười, đỏng đảnh, thích được ve vuốt chiều chuộng, nhưng cũng đỏng đảnh vô cùng.Nhiều người nghe xong họ đánh giá tôi kiêu ngạo,Không sao cả vì họ đâu hiểu và vì tôi cũng đâu có liên quan gì đến ho. Họ nói đúng tôi không là ai trong xã hội cả, không địa vị, không tiền tài, không quá xinh đẹp như hoa hậu, diễn viên để đòi người khác phải chinh phục.Phải tôi không là ai, nhưng tôi lại là bản ngã riêng mà không ai giống tôi, sinh ra tôi có quền tự lựa chọn cho m cách sống riêng.Không có nghĩa mọi ng sống sao thì tôi cũng phải theo hiệu ứng đám đông mà sống, không có nghĩa tôi không có gì thì tôi nên đơn giản va học cách chấp nhận đi.Không cần phải có các yếu tố như người ta nói tôi mới được quyền đòi hỏi.


Và tôi tin tôi cứ sống tốt, ở đâu đó sẽ có tri âm hay tri kỉ sẽ hiểu, sẽ cảm nhận được. It nhất như những gì tôi được nghe về mình từ người khác như những lời này

 "chào bạn Tôi nghĩ bạn là 1 con mèo cần một con chuột lúc đói, cần một ánh nắng chiều ấm áp để sưởi, cần một cuốn sách để phải đeo kính, cần một niềm tin cho tương lai, cần một nhành mai cho mùa xuân, cần một khoảnh khắc cho nỗi nhớ...Và cần một con mèo... cho nụ hôn!
 Bạn không phải là con ngựa hoang bất kham, không yên cương, hàm thiếc, có lẽ bạn đang là một bông sen tây hồ chờ một cơn "gió sông hồng thở than".
 Bạn không cần phải bỏ đi tất cả mà bạn chỉ cần bỏ đi chiếc tất cũ, đi đôi bốt vào và phóng ra ngoài ngắm nhìn hồ tây chờ khoảng lặng trong con tim mách bảo điều cần nghĩ, cần làm"

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Vui sống mỗi ngày

Người Tốt sẽ cho bạn Hạnh Phúc…
Người Xấu cho bạn Kinh Nghiệm…

Người Tồi Tệ nhất cho bạn Bài Học…Và… người Tuyệt Vời Nhất sẽ cho bạn Kỷ Niệm.
Đừng hứa khi đang… vui !
Đừng trả lời khi đang… nóng giận !

Đừng quyết đinh khi đang… buồn !
Đừng cười khi người khác… không vui !
Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ.
Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe
Chặng đường ngàn dặm luôn bắt đầu bằng 1 bước đi.
Đừng a tòng ghen ghét ai đó, khi mà họ chẳng có lỗi gì với ta
Tuy trong rừng có nhiều cây đại thọ cả ngàn năm, nhưng người sống thọ đến 100 tuổi không nhiều. Bạn thọ lắm cũng chỉ sống đến 100 tuổi (tỉ lệ 1 trên 100.000 người).


Nếu bạn sống đến 70 tuổi, bạn sẽ còn 30 năm. Nếu bạn thọ 80 tuổi, bạn chỉ còn 20 năm. Vì lẽ bạn không còn bao nhiêu năm để sống và bạn không thể mang theo các đồ vật bạn có, bạn đừng có tiết kiệm quá mức.

(trên 50t mừng từng năm, qua 60t mong hàng tháng, tới 70t đếm mỗi tuần, đến 80t đợi vài ngày, được 90t …ngơ ngác một mình với giờ phút dài thăm thẳm !)
Bạn nên tiêu những món cần tiêu, thưởng thức những gì nên thưởng thức, tặng cho thiên hạ những gì bạn có thể cho, nhưng đừng để lại tất cả cho con cháu. Bạn chẳng hề muốn chúng trở nên những kẻ ăn bám.

Đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi, vì khi bạn đã trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê bai nữa đâu.

Đừng lo lăng nhiều qúa về con cái vì con cái có phần số của chúng và chúng sẽ tự tìm cách sống riêng. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng.

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

Cám ơn a, vết thương cuối cùng...

Em đã sẵn sàng buông tay anh ra, thực sự phải buông thôi bởi vì em đã mệt nhoài khi cứ pai chờ đợi a có tâm biết suy nghĩ, biết hiểu cản giác của ng mà a gọi là người yêu. Nhưng e đã nhầm đến ng là vợ a chưa chắc đã ko vô tâm nói gì người yêu.Nên giờ đây,sau bao lần chờ đợi, bao lần tự cho a và e cơ hội em đã tự nhủ với mình rằng em đã sẵn sàng rồi, sẵn sàng cho cái việc mà em nghĩ em sẽ chẳng bao giờ làm được đâu, đó là buông tay và ra đi mãi mãi.
Ngày hôm nay, em vẫn yêu anh. Nhưng tình yêu này mang theo cả nỗi buồn, nỗi đau và những vết thương lòng anh để lại. Cảm ơn anh, vì đã luôn vô tâm như thế, để em đủ can đảm để rời xa anh.


Em đã yêu không ít, ty nào e cũng hết mình, chân thành, và luôn hi vọng có 1 gd đúng nghĩa, hp đơn giản lắm chỉ cần đc sống cùng ng mình yêu mãi mãi.Vậy mà e cũng lần lượt pai buông bỏ.Bởi anh và họ không giống e.Đều vô tâm.Nhưng anh lại chính là ng vô tâm nhất đến đáng sợ.Đã bao lần a làm tổn thương e chính a cũng ko biết,e lại âm thầm chịu đựng v vươt qua, nhưng sức chịu đựng có hạn, khi e gặp nạn lớn nhất là lúc e biết a vẫn vv với cs bên ngoài chẳng chút đoái hoài đến e. 

Nếu e ko nt cho a, e biết a sẽ tự cho rằng a bận và ko có tg nt lại. A ah e chỉ nói 1 câu thôi: khi y nhau ko ai bận đến nỗi ko nhắn tin nổi cho nhau đâu anh. A vẫn nói a vô tâm, nhưng ko e thấy a hoàn toàn có tâm vơi tất cả bạn bè a v các mối quan hệ khác của a, trừ ny ra mà thôi.



Những lời nói đó chưa chăc a đã coi ra gi, và chưa chắc đã để tâm để đọc mà hiểu đâu,thậm chí với bản tính của a, a sẽ ko dành tg ra mà suy nghĩ và bảo đọc ko hiểu gì hết.Đơn giản là con ng ta sẽ cố tình ko hiểu thôi.Nhưng e vân viết bởi cs ko ai yên bình mãi cả trừ 1 số ng rất may mắn, nên có lúc nào đó a gặp khó khan, tinh thần suy sup, hay khi có ch gì đó khiến a biết nghĩ hơn, a sống sâu sắc hơn, chắc chắn a sẽ đọc lại những dòng này, và mới nhận ra m vô tâm và sống ntn.Đến lúc đó a hãy lien lạc lại với e, khi đó e hưa sẽ vẫn là ng bạn bên anh.Những gì làm được cho a e chỉ có thể làm vậy.Những gì khi yêu a mang lại hp, niềm tin, hi vọng cho e, e luôn ghi nhớ, v cam ơn a về những kí ức đẹp đó.Nợ ân tình này kiếp này chưa trả, thì con ng luôn có luôn hồi chuyển kiếp, kiếp sau e vẫn nhớ và trả cho anh.


Người con gái như em xứng đáng được nhiều thứ tốt đẹp.Bởi Em sống có bản lĩnh, luôn chân thành, ko xấu xa dù cho rơi vào hoàn cảnh nào. Nhưng cuộc sống lại trả em những áp lực, đau đớn, sau những gì em cố gắng. Dù vậy đi nữa em vẫn sẽ phải tìm cách chống chọi lại với sự cô đơn, học cách kìm nén những nỗi đau, tập làm quen với cuộc sống “một mình”. Dù hơi khó khăn nhưng em sẽ trở thành một cô gái thật mạnh mẽ, một cô gái có thể sống độc lập, có thể tự mình làm mọi thứ
Ta đã yêu nhau thật nhiều và chân thật, nhưng tình yêu vẫn thua, thua sự chân thành, thua cuộc sống, thua cái tôi, thua tất cả...


Cám ơn a, vết thương cuối cùng...

Vĩnh biệt DOREMON

Đây là lá thư tay đầu tiên và sẽ là lá thư cuối cùng anh nhận được từ em. Cũng có thể khi nhận được những dòng thư này anh sẽ cười rằng em thật ngố, và chẳng làm anh bận tâm, nhưng đây là điều e luôn làm, ai khi ctay cũng đều có quà, chính là bức thư cuối này.Nên mong anh hãy dành chút thời gian và dành chút tình cảm còn lại để cảm nhận về những điều em muốn nói với anh.
 Thấm thoát đã hơn nửa năm rồi từ lúc chúng ta quen nhau. Thời gian đó không phải là thời gian quá dài, nhưng nó đủ để phần nào anh với em cảm nhận về nhau, nửa năm cho tình yêu mà đối với em không một chút bình lặng, một tình yêu luôn dậy sóng.
Cùng tua lại quá khứ khi 2 ta quen nhau, khi đó Không phải người yêu... cũng ... chẳng phải bạn thân nhưng lại không chỉ là hai người bình thường của nhau.
Lúc ta  gặp nhau là lúc đã đổ vỡ, lúc niềm tin trở nên vỡ vụn.Khi đó giữa 2 ta có 1 mối quan hệ không đặt tên, không có áp lực của sự ràng buộc, không vượt quá ranh giới, chỉ như 2 người đồng hành. Mỗi khi buồn nhắn tin cho nhau, những tin nhắn quan tâm đầy thương yêu. Nhưng đơn giản là để xua đi cái cảm giác trống trải khi bên cạnh mình không còn ai nhưng lại không muốn công nhận mình cần dựa dẫm vào một ai đó.
Mình có thể cafe, đi dạo, đi chơi cùng nhau, gọi nhau mỗi sáng nhưng tuyệt nhiên không giống hai người đang hò hẹn. Và rồi cái ngày anh nói rằng: Anh yêu em cũng đã đến.Ngày ấy, không biết vì sao, nhưng em vô cùng tin ở anh, tin và nhớ câu nói của anh “ cứ bên anh rồi em sẽ thấy những điều anh làm cho em, vì bây h a chưa thể nói gì” Khi đó e thấy an toàn bên anh, ko cần bất kì ai, tự hào với ty ấy, em đã luôn nghĩ rằng bên anh, em có thể vượt qua tất cả. Em chỉ cần có anh thôi là đủ, chỉ cần anh nắm chặt tay em, bên em và yêu em là em sẽ đủ can đảm đối mặt với tất cả.
E nhận mình là một đứa con gái vô tâm, có chút gì đó ích kỷ, chưa biết cách hy sinh vì người khác. Có thể lúc này hay lúc khác, cách này hay cách khác, sự hy sinh của em chưa đủ lớn, sự cho đi của em chưa vượt qua được cái tôi của bản thân. Nhưng em đã thật sự muốn hy sinh vì anh, để anh cảm thấy được hạnh phúc. Em từng ngồi hàng giờ để đọc lại những dòng chữ mà mình nói chuyện với nhau những ngày đầu tiên. Em thấy mình đỏng đảnh, kiêu kỳ, và ngốc nghếch biết bao khi cứ làm anh phải khổ sở vì những hờn dỗi rất vô lý của em. Nhưng thật ra e đã cố gắng rất nhiều , hi sinh rất nhiều bởi Người em yêu nhất chính là anh, và người em trách nhiều nhất cũng chính anh. Cho đến lúc này đây thì tình yêu của em dành cho anh không thay đổi, nhưng em phải ngưng nó lại, vì em với anh không thể chung lối.
 Em không phải là một người phụ nữ quá tham vọng. Em chỉ cần những gì vừa và đủ cho bản thân, cho gia đình nhỏ của em sau này. Còn anh, anh còn biết bao nhiêu vấn đề phải lo.
Cả đời em, tham vọng lớn nhất mà nói đúng hơn khát khao lớn nhất là có thể nằm trong vòng tay người em yêu, tự tay chăm sóc, quan tâm người ấy từng bữa ăn, giấc ngủ, có thể cùng nhau làm mọi thứ, đi mọi con đường và hướng về 1 mục tiêu.
Em không mong trở thành người con gái được ái mộ nhất, giàu có hay thành đạt, Chỉ cần một gia đình có người em yêu, yêu em là đủ!
Thời gian yêu anh  a luôn làm cho em phải buồn, phải suy nghĩ, phải rơi nước mắt rất nhiều. Anh làm cho em phải nhói lòng, phải đau mỗi khi em cảm nhận được sự quan tâm của anh không chỉ dành cho riêng em. Em biết, em hiểu anh đã trải qua rất nhiều chuyện đau khổ trong quá khứ. Nên có những lúc anh nặng lời hay lạnh nhạt với em, thì em hiểu con người anh. Anh không nhẫn tâm và lạnh lùng như lời anh nói. Anh sống nội tâm v tình cảm hơn e nghĩ.Chăng qua a đã từng quá đau khổ
Em từng mơ tưởng rất nhiều đến anh và đến gia đình hạnh phúc.Em biết  Anh là một người khó tính và rất gia trưởng nữa. Người ta sợ điều đó, còn em, em từng nghĩ rằng anh sẽ dạy dỗ những đứa trẻ rất tốt bởi sự nghiêm khắc đó. Nhưng đôi lúc em cũng sợ sự khó tính đó làm cho em có cảm giác căng thẳng khi bên anh. Tất cả những điều đó không phải là lý do làm cho em ngừng yêu anh. Yêu anh và mơ mộng cho đến khi các vấn đề bắt đầu xảy ra. Các sự việc, các vấn đề trong bóng tối dần xuất hiện, nối tiếp nhau. Em hụt hẫng nhiều lắm, em tỉnh ngộ .
Yêu nhau mà 1 tuần, thậm chí 2 ,tuần em mới được gặp anh. Anh bận công việc, anh đi công tác, anh phải tiếp khách,a bận học bao hiêu lý do em đều tin tưởng tuyệt đối. Anh có biết rằng những ngày đó em mong anh lắm không? Nhớ anh lắm không? Những ngày đó anh có biết rằng em có cảm giác lạc lõng, bơ vơ lắm không? Nhưng trong sâu thẳm em vẫn mong chờ từng ngày anh đến chở em đi chơi, dù chỉ là mấy tiếng đồng hồ lòng vòng trên đường mà thôi.Nhưng a vẫn có thể dành tg cho bạn bè, có tg ăn nhậu, cùng bên bạn bè mỗi khi vui cả khi buồn. Bao lần e ốm đau là bấy nhiêu lần chỉ có 1 mình, nhận đc vài lời hỏi thăm ngắn ngủi cùng lý do bận công việc.Ngay khi nhà có vc, đêm tối cũng mình e phải tư về quê trong khi ny ở Hn…e đã từng y nhiều nhưng chưa có ty nào xa lạ đến vậy, những ty trc dù bất kể vui, buồn hay giận nhau đi nữa cũng pai bên nhau, ch to ch nhỏ của cả 2cung luôn bên nhau , đi bất kể nơi đâu vc của 2 đứa, từ đám cưới, đám ma, từ gặp mặt bạn bè..cũng có nhau, giống như vợ chồng chứ ko pai la ny nữa. Nên vì sao a ốm e cũng bảo a pai qua e, để dc bên nhau chăm sóc cho nhau.Có lẽ quá quen với cách yêu v sống tình cảm, biết yt qtam nhau như vậy rồi nên ko hợp dc với kiểu y xa lạ v lạnh lung, nhạt nhòa như của anh, Chúng ta chỉ bên nhau để đi chơi, đi ăn..gặp nhau như có lệ, chứ thật ra chưa bao h đúng nghĩa là ny

Lần này không phải là lần đầu tiên nói chia tay. Không như những lần trước, em sẽ không cố gắng để níu giữ anh, không cố gắng để yêu anh nữa. Đã đến lúc em cần phải xa anh, vì thực sự trong lòng anh hoàn toàn không có em, không cần em. Vì em không phải là điểm dừng chân của anh.

Những dòng thư này em viết cho anh nhưng không như những lần trước. Lần này em không còn khóc được nữa, viết với những sỏi đá của tâm hồn, những nỗi đau mà em đã tự nhủ mình phải vượt qua. Đã bao lần em viết thư cho anh trong tràn ngập nước mắt, nhưng chưa bao giờ anh nhận được vì chưa bao giờ em có ý định gửi nó đi. Chỉ biết rằng khi nhớ anh quá thì em sẽ viết mà thôi.

Buồn rất nhiều nhưng giờ đây em không còn buồn nữa đâu anh à, vì có thể khi xa em, anh sẽ tìm được một người yêu anh hơn em, một người biết chia sẻ cùng anh, và điều quan trọng là sẽ làm anh hạnh phúc là em vui lắm rồi. Thật lòng em rất muốn anh được hạnh phúc, lời chúc của em không phải là lời sáo rỗng khi chia tay người ta thường chúc nhau, mà đó làm tất cả những tâm nguyện của em.
Em sợ anh gặp một người phụ nữ không lo cho gia đình thì anh sẽ phải suy nghĩ và bận tâm nhiều. Em rất sợ cuộc sống gia đình lạnh nhạt, và em cũng sợ anh như thế.
Không có gì là tuyệt đối, không ai hoàn hảo hết đúng không anh. Cho nên một khi anh chọn ai đó làm vợ rồi thì cố gắng hạnh phúc với những gì đang có anh nhé, đừng để người ta buồn như em. Hiện tại em không là gì đối với anh cả, nên em có buồn thì cũng sẽ không ảnh hưởng gì. Nhưng người anh chọn sẽ là vợ của anh, sẽ là mẹ của con anh, sẽ là thành viên trong gia đình anh, và đó chính là một phần cuộc sống của anh. Hãy sống tốt với những gì em và những người yêu thương anh mong đợi anh nhé.
Em xin lỗi, vì em đã không giữ lời hứa, rằng em sẽ không làm anh đau, như anh đã từng bị tổn thương trước đây...
Em xin lỗi, vì có lẽ, tình yêu của em không đủ lớn để em có thể vượt qua được chính bản thân, vượt qua được sự ích kỷ tầm thường...
Hãy giữ gìn sức khỏe của mình anh nhé, hãy tự chăm sóc bản thân anh mỗi khi không có ai bên cạnh. Đừng suy nghĩ quá nhiều để đầu óc phải quá mệt mỏi, dù rằng với anh luôn luôn cần như thế. Tất cả những điều em nói để em muốn trải lòng cho anh nghe lần cuối cùng mà thôi anh à. Em hoàn toàn không muốn níu kéo để làm khổ anh thêm nữa.

Em rất muốn cảm ơn anh vì tình yêu đã dành cho em. Tình yêu thì không nên nói cảm ơn phải không anh, hãy thể hiện điều đó bằng hành động sẽ ý nghĩa hơn rất nhiều. Nhưng em sẽ không còn cơ hội để làm điều đó, đúng hơn là có lẽ duyên số đã không cho em làm điều đó nữa.
Vĩnh biệt DOREMON cho em gọi anh lần cuối cùng bằng nick name mà em đặt riêng cho anh nhé

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

Mùa thu không đủ lạnh để thành mùa đông

Mùa thu không đủ lạnh để thành mùa đông, không còn nắng để làm mùa hạ, cũng như em không đủ gần để thành của anh, không đủ xa để gọi là người lạ.

cảm ơn những con phố thân quen đã giúp anh lưu giữ những dư âm men say và bình yên của những ngày tháng bên em.

Hạnh phúc vay mượn chỉ đẹp lúc ban đầu, sau phút đam mê ta trở về thực tại. Những dằn vặt, dứt day cuốn tình ta xa mãi. Anh phải để em một mình chông chênh . Hạnh phúc mong manh tan ra như bọt bể, còn nỗi xót xa sao chẳng chịu tan cùng?