Em đã sẵn sàng buông tay anh ra, thực sự phải buông thôi bởi
vì em đã mệt nhoài khi cứ pai
chờ đợi a có tâm biết suy nghĩ, biết hiểu cản giác của ng mà a gọi là người yêu.
Nhưng e đã nhầm đến ng là vợ a chưa chắc đã ko vô tâm nói gì người yêu.Nên giờ đây,sau
bao lần chờ đợi, bao lần tự cho a và e cơ hội em đã tự nhủ với mình rằng em đã
sẵn sàng rồi, sẵn sàng cho cái việc mà em nghĩ em sẽ chẳng bao giờ làm được
đâu, đó là buông tay và ra đi mãi mãi.
Ngày hôm nay, em vẫn yêu anh. Nhưng tình yêu này mang theo cả
nỗi buồn, nỗi đau và những vết thương lòng anh để lại. Cảm ơn anh, vì đã luôn vô tâm như thế, để em đủ
can đảm để rời xa anh.
Em đã yêu
không ít, ty nào e cũng hết mình, chân thành, và luôn hi vọng có 1 gd đúng
nghĩa, hp đơn giản lắm chỉ cần đc sống cùng ng mình yêu mãi mãi.Vậy mà e cũng lần
lượt pai buông bỏ.Bởi anh và họ không giống e.Đều vô tâm.Nhưng anh lại chính là
ng vô tâm nhất đến đáng sợ.Đã bao lần a làm tổn thương e chính a cũng ko biết,e
lại âm thầm chịu đựng v vươt qua, nhưng sức chịu đựng có hạn, khi e gặp nạn lớn
nhất là lúc e biết a vẫn vv với cs bên ngoài chẳng chút đoái hoài đến e.
Nếu e ko nt cho a, e biết a sẽ tự cho rằng
a bận và ko có tg nt lại. A ah e chỉ nói 1 câu thôi: khi y nhau ko ai bận đến nỗi
ko nhắn tin nổi cho nhau đâu anh. A vẫn nói a vô tâm, nhưng ko e thấy a hoàn
toàn có tâm vơi tất cả bạn bè a v các mối quan hệ khác của a, trừ ny ra mà
thôi.
Những lời
nói đó chưa chăc a đã coi ra gi, và chưa chắc đã để tâm để đọc mà hiểu đâu,thậm
chí với bản tính của a, a sẽ ko dành tg ra mà suy nghĩ và bảo đọc ko hiểu gì hết.Đơn
giản là con ng ta sẽ cố tình ko hiểu thôi.Nhưng e vân viết bởi cs ko ai yên
bình mãi cả trừ 1 số ng rất may mắn, nên có lúc nào đó a gặp khó khan, tinh thần
suy sup, hay khi có ch gì đó khiến a biết nghĩ hơn, a sống sâu sắc hơn, chắc chắn
a sẽ đọc lại những dòng này, và mới nhận ra m vô tâm và sống ntn.Đến lúc đó a
hãy lien lạc lại với e, khi đó e hưa sẽ vẫn là ng bạn bên anh.Những gì làm được
cho a e chỉ có thể làm vậy.Những gì khi yêu a mang lại hp, niềm tin, hi vọng
cho e, e luôn ghi nhớ, v cam ơn a về những kí ức đẹp đó.Nợ ân tình này kiếp này
chưa trả, thì con ng luôn có luôn hồi chuyển kiếp, kiếp sau e vẫn nhớ và trả
cho anh.
Người con
gái như em xứng đáng được nhiều thứ tốt đẹp.Bởi Em sống có bản lĩnh, luôn chân
thành, ko xấu xa dù cho rơi vào hoàn cảnh nào. Nhưng cuộc sống lại trả em những
áp lực, đau đớn, sau những gì em cố gắng. Dù vậy đi nữa em vẫn sẽ phải
tìm cách chống chọi lại với sự cô đơn, học cách kìm nén những nỗi đau, tập làm
quen với cuộc sống “một mình”. Dù hơi khó khăn nhưng em sẽ trở thành một cô gái
thật mạnh mẽ, một cô gái có thể sống độc lập, có thể tự mình làm mọi thứ
Ta đã yêu
nhau thật nhiều và chân thật, nhưng tình yêu vẫn thua, thua sự chân thành, thua
cuộc sống, thua cái tôi, thua tất cả...
Cám ơn a, vết
thương cuối cùng...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét