Anh bạn tôi thường đi phượt, nhưng chỉ đi “độc hành”, không phải đi
một mình một xe trong cả đoàn đông có xế có ôm mà đúng nghĩa “độc hành”, chỉ
một mình một hành trình. Tôi thắc mắc và Tôi hỏi,
- Anh có thấy buồn không? những khi đi một mình
như vậy?
A trả lời:
- Có, ắt hẳn có lúc buồn song cái khó nhất là khi bắt đầu đặt chân ra
đi, còn lúc đã phiêu du trên đường thì tập trung vào tay lái, có gió, có nắng,
có mây, có trời làm bạn, không hẳn đã buồn.
A đã phân tích cho tôi rằng: Độc hành có thú vị riêng. Bản thân
cũng phải chuẩn bị cho mình thật nhiều, tâm lý thoải mái, sẵn sàng trong việc
biết sửa xe, mệt thì dừng chân nghỉ bất cứ đâu mình muốn. Không quy tắc, quy
định, hoàn toàn tự do tự tại. Chỉ cần bản thân sẵn sàng hành động cho sự xuất
phát của mình thì mọi sự tiếp theo hẳn sẽ vô cùng nhẹ nhõm.
Tôi vốn dĩ hay lang thang.Nhưng ko phải là lang thang 1 mình,mà không cùng "cạ cứng" thì cùng "cạ mềm" Tôi thích tìm những điểm thú vị, quán
cafe, góc chụp ảnh đẹp, góc chùa yên tĩnh, thanh vắng để khám phá,chụp hình và cùng bàn luận về nó với người bạn đồng hành. Nếu ở nhà,
đi quãng đường hơn 10kilomet cũng là khá xa xôi thì ở Hà Nội, đó cũng chỉ là
một khoảng cách rất đỗi bình thường. Dù vậy, quãng đường đó có lúc cũng khiến
người ta e ngại, nản lòng. Có lúc tôi muốn"độc hành" phi xe ra nơi tôi thích,nhưng phần biếng
nhác trỗi dậy. Này, ở nhà chả phải sướng hơn sao, bật máy tính, vào mạng, nghe
nhạc, xem phim hay nằm ườn, đi làm gì vừa mệt,vừa buồn. Nhưng, vẫn muốn đi. Và tôi can đảm 1 lần thử "phượt" 1 mình khởi điểm với 1 đoạn đường ngắn trước.Bật dậy,
thật nhanh, lên xe và đi. Lần đi đầu tiên, dò dẫm, lạc đường, lại đi xa thêm
vài kilomet.(mình là chúa quên đường) Đến được nơi mình muốn, cảm thấy mọi mệt mỏi tiêu tan.Vì mình đã làm đc điều mình dám làm.(Trong khi chuyện đó với người khác chẳng có gì là to tát cả) Đến một lần
để rồi tự hẹn lòng sẽ đến nữa. Lần thứ hai, cứ như đến hẹn lại lên. Háo hức,
mong chờ. Sao hôm nay quãng đường dường như ngắn lại? Sao hôm nay thật khỏe
khoắn? À, thì ra cái gì cũng vậy, khó nhất là điểm bắt đầu. Vượt qua được những
giây phút ban đầu ấy, mọi thứ sẽ nhẹ nhàng và dễ dàng hơn.
Mọi mối quan hệ trong cuộc sống cũng vậy. Để bắt đầu, ta thường e
ngại, lo lắng, liệu rằng có đáng tin, liệu rằng ta có phải buồn, chịu những tổn
thương, khiến trái tim đau đớn? Ta e dè, ta co mình lại trong vỏ ốc và trốn
thật sâu trong đó tránh mọi gươm đao. Khi ta tự tin, ta không sợ hãi và dám
sống với cảm xúc của bản thân. Ta chấp nhận cái bắt tay, cái vẫy chào, nụ cười
tươi nở.
Chỉ cần ta khẽ bước qua lằn ranh giới hạn của những cái bắt đầu,
đôi chân ta sẽ bước về những ngày, những dặm đường xa xôi hơn không còn ràng
buộc…
Chỉ cần ta coi cuộc sống như 1 chiếc gương lớn,khi ta soi vào nó,ta nhìn nó buồn rầu nó đáp trả ta ánh mât ấy,ta khóc nó cũng khóc và ta mỉm cười với nó,nó sẽ mỉm cười với ta
Ta mở lòng mình ra và tin tưởng. Ta cũng sẽ nhận lại được nụ cười. Cứ yêu thương chân thành như trái tim mình lên tiếng sẽ nhận về những yêu thương. Vẫn cần có những niềm tin ấy ở đời.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét