Mùa thu không đủ lạnh để thành mùa đông, không còn nắng để làm mùa hạ, cũng như em không đủ gần để thành của anh, không đủ xa để gọi là người lạ.
cảm ơn những con phố thân quen đã giúp anh lưu giữ những dư âm men say và bình yên của những ngày tháng bên em.
Hạnh phúc vay mượn chỉ đẹp lúc ban đầu, sau phút đam mê ta trở về thực tại. Những dằn vặt, dứt day cuốn tình ta xa mãi. Anh phải để em một mình chông chênh . Hạnh phúc mong manh tan ra như bọt bể, còn nỗi xót xa sao chẳng chịu tan cùng?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét