Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

Vĩnh biệt DOREMON

Đây là lá thư tay đầu tiên và sẽ là lá thư cuối cùng anh nhận được từ em. Cũng có thể khi nhận được những dòng thư này anh sẽ cười rằng em thật ngố, và chẳng làm anh bận tâm, nhưng đây là điều e luôn làm, ai khi ctay cũng đều có quà, chính là bức thư cuối này.Nên mong anh hãy dành chút thời gian và dành chút tình cảm còn lại để cảm nhận về những điều em muốn nói với anh.
 Thấm thoát đã hơn nửa năm rồi từ lúc chúng ta quen nhau. Thời gian đó không phải là thời gian quá dài, nhưng nó đủ để phần nào anh với em cảm nhận về nhau, nửa năm cho tình yêu mà đối với em không một chút bình lặng, một tình yêu luôn dậy sóng.
Cùng tua lại quá khứ khi 2 ta quen nhau, khi đó Không phải người yêu... cũng ... chẳng phải bạn thân nhưng lại không chỉ là hai người bình thường của nhau.
Lúc ta  gặp nhau là lúc đã đổ vỡ, lúc niềm tin trở nên vỡ vụn.Khi đó giữa 2 ta có 1 mối quan hệ không đặt tên, không có áp lực của sự ràng buộc, không vượt quá ranh giới, chỉ như 2 người đồng hành. Mỗi khi buồn nhắn tin cho nhau, những tin nhắn quan tâm đầy thương yêu. Nhưng đơn giản là để xua đi cái cảm giác trống trải khi bên cạnh mình không còn ai nhưng lại không muốn công nhận mình cần dựa dẫm vào một ai đó.
Mình có thể cafe, đi dạo, đi chơi cùng nhau, gọi nhau mỗi sáng nhưng tuyệt nhiên không giống hai người đang hò hẹn. Và rồi cái ngày anh nói rằng: Anh yêu em cũng đã đến.Ngày ấy, không biết vì sao, nhưng em vô cùng tin ở anh, tin và nhớ câu nói của anh “ cứ bên anh rồi em sẽ thấy những điều anh làm cho em, vì bây h a chưa thể nói gì” Khi đó e thấy an toàn bên anh, ko cần bất kì ai, tự hào với ty ấy, em đã luôn nghĩ rằng bên anh, em có thể vượt qua tất cả. Em chỉ cần có anh thôi là đủ, chỉ cần anh nắm chặt tay em, bên em và yêu em là em sẽ đủ can đảm đối mặt với tất cả.
E nhận mình là một đứa con gái vô tâm, có chút gì đó ích kỷ, chưa biết cách hy sinh vì người khác. Có thể lúc này hay lúc khác, cách này hay cách khác, sự hy sinh của em chưa đủ lớn, sự cho đi của em chưa vượt qua được cái tôi của bản thân. Nhưng em đã thật sự muốn hy sinh vì anh, để anh cảm thấy được hạnh phúc. Em từng ngồi hàng giờ để đọc lại những dòng chữ mà mình nói chuyện với nhau những ngày đầu tiên. Em thấy mình đỏng đảnh, kiêu kỳ, và ngốc nghếch biết bao khi cứ làm anh phải khổ sở vì những hờn dỗi rất vô lý của em. Nhưng thật ra e đã cố gắng rất nhiều , hi sinh rất nhiều bởi Người em yêu nhất chính là anh, và người em trách nhiều nhất cũng chính anh. Cho đến lúc này đây thì tình yêu của em dành cho anh không thay đổi, nhưng em phải ngưng nó lại, vì em với anh không thể chung lối.
 Em không phải là một người phụ nữ quá tham vọng. Em chỉ cần những gì vừa và đủ cho bản thân, cho gia đình nhỏ của em sau này. Còn anh, anh còn biết bao nhiêu vấn đề phải lo.
Cả đời em, tham vọng lớn nhất mà nói đúng hơn khát khao lớn nhất là có thể nằm trong vòng tay người em yêu, tự tay chăm sóc, quan tâm người ấy từng bữa ăn, giấc ngủ, có thể cùng nhau làm mọi thứ, đi mọi con đường và hướng về 1 mục tiêu.
Em không mong trở thành người con gái được ái mộ nhất, giàu có hay thành đạt, Chỉ cần một gia đình có người em yêu, yêu em là đủ!
Thời gian yêu anh  a luôn làm cho em phải buồn, phải suy nghĩ, phải rơi nước mắt rất nhiều. Anh làm cho em phải nhói lòng, phải đau mỗi khi em cảm nhận được sự quan tâm của anh không chỉ dành cho riêng em. Em biết, em hiểu anh đã trải qua rất nhiều chuyện đau khổ trong quá khứ. Nên có những lúc anh nặng lời hay lạnh nhạt với em, thì em hiểu con người anh. Anh không nhẫn tâm và lạnh lùng như lời anh nói. Anh sống nội tâm v tình cảm hơn e nghĩ.Chăng qua a đã từng quá đau khổ
Em từng mơ tưởng rất nhiều đến anh và đến gia đình hạnh phúc.Em biết  Anh là một người khó tính và rất gia trưởng nữa. Người ta sợ điều đó, còn em, em từng nghĩ rằng anh sẽ dạy dỗ những đứa trẻ rất tốt bởi sự nghiêm khắc đó. Nhưng đôi lúc em cũng sợ sự khó tính đó làm cho em có cảm giác căng thẳng khi bên anh. Tất cả những điều đó không phải là lý do làm cho em ngừng yêu anh. Yêu anh và mơ mộng cho đến khi các vấn đề bắt đầu xảy ra. Các sự việc, các vấn đề trong bóng tối dần xuất hiện, nối tiếp nhau. Em hụt hẫng nhiều lắm, em tỉnh ngộ .
Yêu nhau mà 1 tuần, thậm chí 2 ,tuần em mới được gặp anh. Anh bận công việc, anh đi công tác, anh phải tiếp khách,a bận học bao hiêu lý do em đều tin tưởng tuyệt đối. Anh có biết rằng những ngày đó em mong anh lắm không? Nhớ anh lắm không? Những ngày đó anh có biết rằng em có cảm giác lạc lõng, bơ vơ lắm không? Nhưng trong sâu thẳm em vẫn mong chờ từng ngày anh đến chở em đi chơi, dù chỉ là mấy tiếng đồng hồ lòng vòng trên đường mà thôi.Nhưng a vẫn có thể dành tg cho bạn bè, có tg ăn nhậu, cùng bên bạn bè mỗi khi vui cả khi buồn. Bao lần e ốm đau là bấy nhiêu lần chỉ có 1 mình, nhận đc vài lời hỏi thăm ngắn ngủi cùng lý do bận công việc.Ngay khi nhà có vc, đêm tối cũng mình e phải tư về quê trong khi ny ở Hn…e đã từng y nhiều nhưng chưa có ty nào xa lạ đến vậy, những ty trc dù bất kể vui, buồn hay giận nhau đi nữa cũng pai bên nhau, ch to ch nhỏ của cả 2cung luôn bên nhau , đi bất kể nơi đâu vc của 2 đứa, từ đám cưới, đám ma, từ gặp mặt bạn bè..cũng có nhau, giống như vợ chồng chứ ko pai la ny nữa. Nên vì sao a ốm e cũng bảo a pai qua e, để dc bên nhau chăm sóc cho nhau.Có lẽ quá quen với cách yêu v sống tình cảm, biết yt qtam nhau như vậy rồi nên ko hợp dc với kiểu y xa lạ v lạnh lung, nhạt nhòa như của anh, Chúng ta chỉ bên nhau để đi chơi, đi ăn..gặp nhau như có lệ, chứ thật ra chưa bao h đúng nghĩa là ny

Lần này không phải là lần đầu tiên nói chia tay. Không như những lần trước, em sẽ không cố gắng để níu giữ anh, không cố gắng để yêu anh nữa. Đã đến lúc em cần phải xa anh, vì thực sự trong lòng anh hoàn toàn không có em, không cần em. Vì em không phải là điểm dừng chân của anh.

Những dòng thư này em viết cho anh nhưng không như những lần trước. Lần này em không còn khóc được nữa, viết với những sỏi đá của tâm hồn, những nỗi đau mà em đã tự nhủ mình phải vượt qua. Đã bao lần em viết thư cho anh trong tràn ngập nước mắt, nhưng chưa bao giờ anh nhận được vì chưa bao giờ em có ý định gửi nó đi. Chỉ biết rằng khi nhớ anh quá thì em sẽ viết mà thôi.

Buồn rất nhiều nhưng giờ đây em không còn buồn nữa đâu anh à, vì có thể khi xa em, anh sẽ tìm được một người yêu anh hơn em, một người biết chia sẻ cùng anh, và điều quan trọng là sẽ làm anh hạnh phúc là em vui lắm rồi. Thật lòng em rất muốn anh được hạnh phúc, lời chúc của em không phải là lời sáo rỗng khi chia tay người ta thường chúc nhau, mà đó làm tất cả những tâm nguyện của em.
Em sợ anh gặp một người phụ nữ không lo cho gia đình thì anh sẽ phải suy nghĩ và bận tâm nhiều. Em rất sợ cuộc sống gia đình lạnh nhạt, và em cũng sợ anh như thế.
Không có gì là tuyệt đối, không ai hoàn hảo hết đúng không anh. Cho nên một khi anh chọn ai đó làm vợ rồi thì cố gắng hạnh phúc với những gì đang có anh nhé, đừng để người ta buồn như em. Hiện tại em không là gì đối với anh cả, nên em có buồn thì cũng sẽ không ảnh hưởng gì. Nhưng người anh chọn sẽ là vợ của anh, sẽ là mẹ của con anh, sẽ là thành viên trong gia đình anh, và đó chính là một phần cuộc sống của anh. Hãy sống tốt với những gì em và những người yêu thương anh mong đợi anh nhé.
Em xin lỗi, vì em đã không giữ lời hứa, rằng em sẽ không làm anh đau, như anh đã từng bị tổn thương trước đây...
Em xin lỗi, vì có lẽ, tình yêu của em không đủ lớn để em có thể vượt qua được chính bản thân, vượt qua được sự ích kỷ tầm thường...
Hãy giữ gìn sức khỏe của mình anh nhé, hãy tự chăm sóc bản thân anh mỗi khi không có ai bên cạnh. Đừng suy nghĩ quá nhiều để đầu óc phải quá mệt mỏi, dù rằng với anh luôn luôn cần như thế. Tất cả những điều em nói để em muốn trải lòng cho anh nghe lần cuối cùng mà thôi anh à. Em hoàn toàn không muốn níu kéo để làm khổ anh thêm nữa.

Em rất muốn cảm ơn anh vì tình yêu đã dành cho em. Tình yêu thì không nên nói cảm ơn phải không anh, hãy thể hiện điều đó bằng hành động sẽ ý nghĩa hơn rất nhiều. Nhưng em sẽ không còn cơ hội để làm điều đó, đúng hơn là có lẽ duyên số đã không cho em làm điều đó nữa.
Vĩnh biệt DOREMON cho em gọi anh lần cuối cùng bằng nick name mà em đặt riêng cho anh nhé

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét