Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

Là anh chẳng thể hiểu em



“Em nói em yêu mưa, rồi bung ô khi trời mưa.

Em nói yêu Mặt Trời, rồi trú râm khi trời nắng.

Em nói em yêu gió, rồi cài chặt then cửa khi gió về

Đấy, nên anh sợ khi em nói em yêu anh.”









Anh giữ cho tôi bài thơ này khi mà có lẽ anh cảm thấy chẳng có thể nắm tay tôi tới cuối con đường...Là anh chẳng thể hiểu em hay tại em sai?

Em yêu mưa nhưng anh à, là cơn mưa rào mùa hạ. Là cơn mưa mà em ùa ra hòa mình vào đấy gột rửa cuốn trôi muộn phiền trở lại tuổi thơ. Chẳng phải cái giá buốt ngấm vào da thịt của cơn mưa mùa đông hay mưa phùn mùa xuân xòe tay ra mà chẳng thể nắm bắt...em sợ.


 Em yêu nắng nhưng anh à, là ánh nắng dịu dàng ban mai hay hoàng hôn nắng nhạt để em có thể thỏa mình tắm nắng. Chẳng phải cái nắng gắt chói chang em dám trầm mình vào đấy...em sợ.

 Em yêu gió nhưng anh à, là cơn gió nhẹ vuốt ve vỗ về em. Chẳng phải cơn gió mạnh mẽ có thể cuốn phăng mọi thứ...em sợ.

Em yêu anh chàng trai cho em rung động cho em yêu thương, cho em biết... em yêu anh. Tại em ích kỷ hay quá vô tâm khi không biết rằng anh cũng sợ. Anh chẳng bước tiếp khi chẳng thể hiểu em. Em chẳng thể bước tiếp khi em biết mình chẳng thể tiếp tục. Anh trách em chẳng yêu anh nhiều như em nói nhưng anh à vốn duyên mỏng đừng trách tình chẳng đậm sâu.
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét