Ngày xửa
ngày xưa, đã lâu lắm rồi, có một ngôi làng của bộ tộc Adam sống trong một thung
lũng. Tất cả mọi người trong bộ tộc đều lấy tên của bộ tộc để đặt trước tên của
mình như một sự tôn vinh, Adam1, Adam2, và cứ thế tăng dần lên…
Một ngày nọ,
tù trưởng của làng, Adam1, bỗng nẩy ra ý định mình sẽ làm một chuyến phiêu lưu.
Anh ta đem theo tất cả những thứ cần thiết, trao quyền tù trưởng cho người bạn
thân nhất của mình là Adam2 rồi lên đường.
Chuyến phiêu
lưu nào cũng đến lúc kết thúc, và Adam1 giờ đây đang trên con đường trở về ngôi
làng yêu quí của mình. Gần về đến làng, Adam1 chỉ còn phải đi qua một con đường
nhỏ xuyên qua núi.
Bỗng nhiên,
một con quái vật khủng khiếp nhảy ra ngay trước mặt anh, nói với Adam1 rằng nó
sẽ giết chết anh nếu không trả lời được câu đố của nó.
Nó nói rằng
đây là một câu đố vô cùng khó, hàng trăm hàng ngàn năm nay, những bộ óc siêu việt
nhất của loài người cũng không tài nào có câu trả lời đúng, vì thế nó sẽ cho
Adam1 thời gian một năm để tìm ra câu trả lời. Quá thời hạn đó nó sẽ tìm đến để
giết chết Adam1 (đương nhiên là nó sẽ làm được- quái vật mà) và tiện thể tiêu
diệt luôn cả làng của anh ta.
Và câu hỏi
đó là : “Phụ nữ thật sự muốn gì?”
Đây quả là một
câu hỏi quá sức khó đối với Adam1, nhưng không còn cách nào khác, anh đành chấp
thuận.
Trở về,
Adam1 hỏi tất cả mọi người trong làng, nhưng không ai đưa ra được câu trả lời
hoàn hảo.
Adam1 cũng mời
tất cả các nhà thông thái của bộ tộc Adam đến để hỏi, các nhà thông thái tranh
cãi với nhau rất lâu, rất lâu mà vẫn không tìm ra được câu trả lời .
Cuối cùng họ
khuyên Adam1 nên đến hỏi mụ phù thuỷ già sống gần đó, tuy nhiên cái giá phải trả
cho mụ thường là rất đắt…
Những ngày
cuối cùng của thời hạn một năm cũng đã tới gần. Adam1 không còn cách nào khác
là đến xin ý kiến của mụ phù thuỷ. Cô ta đồng ý sẽ đưa câu trả lời nhưng với một
điều kiện. Đó là cô ta muốn lấy Adam2, vị tù trưởng rất đẹp trai, phong độ và mạnh
mẽ của bộ tộc Adam, bạn thân nhất của Adam1.
Adam1 thất
kinh và nghĩ, nhìn mụ phù thuỷ mà xem, mụ vừa cực kì xấu xí lại vô cùng độc ác.
Adam1 chưa từng bao giờ thấy một ai đáng sợ như mụ ta. Không, Adam1 sẽ không để
bạn thân của mình phải chịu thiệt thòi đến như vậy. Adam1 cố thuyết phục mụ ta
nhưng không, mụ không chấp nhận ai khác ngoài Adam2.
Khi biết
chuyện, Adam2 đã nói với Adam1 rằng sự hi sinh đó của chàng làm sao có thể so
sánh được với sự sống của Adam1 và sự tồn tại của ngôi làng yêu quý. Và Adam2
quyết định hy sinh.
Cuộc hôn
nhân được chấp thuận và Adam1 cũng nhận được câu trả lời. Điều phụ nữ thật sự
muốn đó là: “Có thể tự quyết định lấy cuộc sống của mình”. ( Tất nhiên là không
muốn ràng buộc hay phụ thuộc vào đàn ông ).
Ngay lập tức
tất cả mọi người đều nhận ra rằng mụ ta vừa thốt ra một chân lý. Adam1 của họ
nhất định sẽ được cứu. Quả thật con quái vật khủng khiếp nọ đã rất hài lòng với
câu trả lời và giải thoát cho Adam1 và dân làng khỏi cái án tử hình kia.
Sau đó tất
nhiên là đám cưới của mụ phù thủy và Adam2. Tưởng chừng như không có gì có thể
khiến Adam1 hối hận và đau khổ hơn nữa vì đã để cho bạn mình phải hy sinh như vậy.
Tuy nhiên chàng tù trưởng Adam2 của chúng ta vẫn cư xử hết sức chừng mực và lịch
sự.
Đêm tân hôn,
Adam2 thu hết can đảm bước vào động phòng. Nhưng, gì thế này? Trong phòng không
phải là mụ phù thủy già nua xấu xí mà là một cô gái vô cùng xinh đẹp đợi chàng
tự bao giờ
Nhận thấy sự
ngạc nhiên trên nét mặt chàng, mụ phù thuỷ từ tốn giải thích là vì chàng rất tốt
với cô lúc cô là phù thuỷ nên để thưởng cho chàng, cô sẽ trở thành một người
xinh đẹp dễ mến đối với chàng trong một nửa thời gian của ngày. Vấn đề là chàng
phải lựa chọn hình ảnh của nàng vào ban ngày và ban đêm.
Chao ôi sao
mà khó thế? Adam2 bắt đầu cân nhắc:
Ban ngày nếu
nàng là một cô gái xinh đẹp thì ta có thể vênh mặt, ưỡn ngực tự hào cùng nàng
đi khắp nơi cùng anh em, nhưng ban đêm là 01 mụ phù thủy già xấu xí, ôi kinh
quá làm sao mà chịu cho nổi?
Hay là ngược
lại nhỉ, đằng nào cũng lấy mụ phù thủy rồi, ta đâu cần sỹ diện với bạn bè cơ chứ,
cứ để nàng ta xấu xí trước mặt mọi người đi, còn khi màn đêm buông xuống ta sẽ
tận hưởng thiên đường cùng nàng công chúa kiều diễm kia?
Adam2 đã
nghĩ ra câu trả lời cho mình ! (Nếu bạn là 01 Adam, bạn cũng nên có câu trả lời,
ai mà biết được liệu bạn có rơi vào tình huống này hay không)
Adam2 đã bảo
mụ phù thuỷ hãy “tự quyết định lấy số phận của mình”. Tất nhiên câu trả lời này
đã làm cho mụ phù thuỷ đội lốt cô nàng xinh đẹp kia hài lòng và nàng ta nói rằng
nàng ta sẽ hóa thân thành một cô nương xinh đẹp suốt đời. Đó là phần thưởng cho
người biết tôn trọng ý kiến của phụ nữ.
Vậy bài học
rút ra từ câu chuyện này là gì???
Như Adam2
sau này vẫn nói đi nói lại với con cháu…
Phụ nữ đẹp
hay xấu điều đó không quan trọng, từ sâu bên trong cô ta vẫn là một mụ phù thuỷ
!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét