Chúng ta được
sinh ra với đôi mắt nằm phía trước để luôn nhìn sự việc đang diễn ra thay vì cứ
ngoái nhìn lại và xoi mói vào những điều đã qua.
Chúng ta được
sinh ra với đôi tai, một bên trái và một bên phải, để có thể nghe ngóng cả hai
phía, để nghe cả những lời tán dương, ca tụng lẫn những lời phê bình, chỉ trích
và thậm chí là sỉ vả, giúp chúng ta phân biệt đúng, sai.
Chúng ta được
sinh ra với một bộ óc nằm dưới hộp sọ. Cho dù đời ta có khốn đốn muôn vàn đi
chăng nữa, chúng ta vẫn luôn giàu có vì chẳng ai có thể đánh cắp hay ngăn cản
được bộ óc ta sản sinh ra nhiều suy nghĩ và ý tưởng độc đáo.
Chúng ta được
sinh ra với đôi vai nối liền đôi tay để gánh vác những trọng trách. Không những
để giúp đỡ bản thân mình, chúng ta còn có thể hỗ trợ những người thiếu may mắn
hơn.
Chúng ta được
sinh ra với một đôi chân dài và lớn để không những chúng ta có thể trụ vững
trên mặt-bằng-cuộc-sống mà còn có thể đi nhiều nơi, vào được nhiều ngóc ngách,
để mắt được quan sát, để bộ óc được trải rộng.
Nhưng chúng ra chỉ sinh ra với một cái
miệng, vì miệng là vũ khí cực kỳ sắc bén. Nó có thể làm tổn thương, làm đau
lòng hay thậm chí đưa kẻ khác vào cửa tử, chứ không chỉ là nơi phát xuất những
lời yêu thương. Vì thế, hãy ghi nhớ điều này: Nên nói ít đi để dành thời gian
nhìn và lắng nghe nhiều hơn.
Chúng ta được
sinh ra với chỉ một trái tim nằm sâu trong lồng ngực. Trái tim ấy có thể có những
nhịp đập khác nhau, nhưng nó nhắc nhở ta phải biết trân trọng và biết yêu
thương con người vô điều kiện. Một trái tim, chứ không phải hai, cũng là để
giúp con người ta có những cảm nhận nhất quán về nhân sinh.
Đấng Tạo Hóa
thật tuyệt vời, thế con người chúng ta có sống theo cách tạo hóa mong muốn khi
tạo ra ta với hình dạng chúng ta đang có hay không?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét